Nội dung chính
Cái rét cuối năm len lỏi vào từng góc phố
Cái rét cuối năm không ồn ào, không phô trương, chỉ lặng lẽ trườn qua từng góc phố, từng mái nhà, rồi dừng lại rất lâu trên da thịt. Sáng sớm khi mắt còn dán chăn, hơi thở đầu tiên đã mang theo một làn gió lạnh thấm sâu, khiến người ta muốn cuộn mình lại thêm một chút.

Cảm giác lạnh buốt trên làn da
Cái rét thâm nhập qua lớp áo dày, chạm vào làn da, thấm sâu vào từng mạch máu. Đôi tay trở nên khô ráp, ngón tay tê buốt; hơi thở bốc hơi thành mây mù, tan nhanh trong không khí ngập đầy độ ẩm thấp. Theo Cục Thống kê Lao động – Thống kê Xã hội, trung bình nhiệt độ ở Hà Nội vào tháng 12 dao động từ 5‑12°C, thấp hơn mức trung bình toàn quốc khoảng 4°C, tạo nên cảm giác “độ băng” đặc trưng.
Ký ức mùa đông và những hương vị nhớ nhung
Nhưng cái rét không chỉ là thời tiết. Nó gợi nhớ những buổi chiều tan học, áo khoác kéo cao, những chiếc xe đạp vội vã về nhà trước khi màn đêm buông. Những ký ức quanh bếp lửa, mùi khoai nướng, bắp luộc, tiếng gió rít qua khung cửa sổ, và tiếng gọi ấm áp của người thân vang lên như một bản nhạc mùa đông.
Hơi ấm trong từng cử chỉ
Giữa cái rét, con người tự nhiên tìm đến những nguồn sưởi ấm: một tách trà nóng đặt trên bàn, một bát canh nghi ngút khói, hay chiếc áo khoác được chia sẻ. Những cử chỉ nhỏ bé ấy trở nên quý giá, khiến sự sẻ chia và tình người bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Bài học từ cái rét
Như một lời nhắc nhở, khi cái rét chạm sâu nhất vào da thịt, con người lại gần nhau nhất. Sự khắc nghiệt của thời tiết chỉ làm tôn lên giá trị của những khoảnh khắc ấm áp, giúp ta trân trọng những điều giản đơn và tin rằng sau những ngày rét buốt, mùa xuân ấm áp sẽ trở lại.
Uyên Lam